Kỷ niệm 45 năm ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 – 30/4/2020)
QUÁN GIỮA TRƯỜNG SƠN
Giữa rừng, không bản không dân Chỉ có quán Trường Sơn đỡ đường anh bộ đội Dù ai đi trưa, về tối, Quán ở đây vẫn thức với hàng.
Chủ cửa hàng, hai cô gái trẻ măng, Tinh nghịch chào mời bằng ánh mắt Khách bước vào thấy bay đi cái mệt Dưới lán ny lông chỉ đọng nụ cười.
Cơm không chia phần, tùy sức ăn thôi, Môn thục, rau mưng làm dưa góp, Bộ đội gái nhà ta có khác! Với rau rừng, bàn tay đảm, nên ngon.
Chủ cửa hàng chưa có chút chuyên môn Cũng cả gan làm mì, làm phở, Cối xay bột làm bằng hai thớt gỗ Cối đâm tiêu là chiếc mũ sắt méo vành.
Chủ cửa hàng ngoài chuyện cơm canh Có cả đôi tai thính lạ: Tiếng máy gừ gừ là đoàn xe anh Hải Cưỡi lên bom, vượt cung tuyến, đưa hàng,
Còi toe toe là đơn vị anh Vân Đội mũi nhọn trên tuyến đường Quyết thắng Vào tới quán, không bao giờ im lặng Mỗi bận về là chiến thắng mang theo.
Những đoàn xe lội suối băng đèo Giục những chuyến hàng ngày đêm ra trận Mang cả tình em lên hỏa tuyến Quán bắc mạch dây, nối những cung đường.
Chuyện khó hiểu, nếu chưa vào Trường Sơn Trong gian khổ, vẫn bình thường hoạt động, Những con đường làm nên sự sống Đều đi qua quán nhỏ Trường Sơn Giữa núi rừng, đầy hương vị quê hương. XUÂN TÙNG, Trường Sơn, 4-1971 |
TRẠM GIAO LIÊN VÀ BÃI KHÁCH
Ai khéo vậy đặt tên bãi khách Một quảng rừng thưa bên dòng suối trôi Bộ đội cả, cũng phân chia chủ khách Nghe buồn cười mà thân thiết quá đi thôi!
Trạm giao liên nhỏ như cái nấm Chủ có dăm người, khách thì hàng vạn, Lo ăn, lo ở toát mồ hôi Mà trước nhà còn có khóm hoa tươi.
Khách toàn những chàng trai trẻ đẹp Cô chủ nhà giữ vẻ nghiêm trang: - Các anh ngủ mai còn đi tiếp Nhưng cả rừng lại cất tiếng cười vang.
Giữa những khuôn mặt hiền như ánh trăng Nào có biết ai sẽ là dũng sĩ Ai sẽ tung hoành trong trại đồn giặc Mỹ? Ai là anh hùng đốt cháy xe tăng?
Ai ngày sau thám hiểm Trường Sơn Có còn nhớ trạm giao liên mọc như cái nấm, Và bãi khách rừng cây mòn vết võng Đã đi quá một thời đại anh hùng. XUÂN SÁCH
Tượng đài NTLS Trường Sơn. Ảnh: VT |
|